Rời vùng bauxite Nhân Cơ
của Đắc Nông, chúng tôi lại lên đường, điểm kế tiếp là một vùng bauxite
khác đó chính là Tân Rai,
Bảo Lộc. Hành trình xuyên Tây Nguyên khá hoang vắng, xe đi qua
những ngọn đèo heo hút, qua những khúc quanh ngoằn ngoèo, chiếc xe cũ
nát cứ rung lên bần bật bởi đoạn đường đất đỏ nhấp nhô gập ghềnh.
Suốt quốc lộ 28 từ Đắc
Nông đến Lâm Đông, thiên nhiên nhiều chỗ vẫn giữ được vẻ hoang sơ, bí ẩn.
Màu xanh tươi mát bao quanh những triền đồi, phủ kín những thung lũng,
hoa ven rừng khoe sắc, đẹp đến lạ kỳ trong nắng sớm Tây Nguyên. Trên
nương trên rẫy, những người dân tộc thiểu số vẫn nhọc nhằn
lao động, trên những gương mặt lam lũ ấy như chứa đựng cả vẻ cam
chịu uất ức lẫn ngầm phản kháng...
Xe dừng ở Bảo Lộc, đi thêm
15 km nữa mới đến được trung tâm thị trấn Lộc Thắng (huyện Bảo Lâm). Hai
bên đường, những nương trà thâm thấp, xanh tươi mơn mởn phủ trên những
triền đồi. So với Nhân Cơ thì Lộc Thắng phát triển hơn nhiều về mọi mặt,
đường xá, chợ búa, trường học... được xây cất khang trang hơn. Hồi cuối
năm 2008, bất chấp dư luận phản đối, người ta đã khởi công xây dựng Dự
án tổ hợp
Bauxite – Nhôm Tân Rai ở đây. Tân Rai là tên gọi có từ xưa chỉ cả
vùng đất Lộc Thắng và Lộc Ngãi bây giờ, phần đông cư dân là người Công
giáo cùng chung sống thuận hòa với các đồng bào dân tộc người K'ho, Châu
Mạ.... Kinh tế của người dân chủ yếu dựa vào việc trồng trà, cafe, hạt
tiêu...

Tìm được chỗ trọ ngay gần
trung tâm chợ Lộc Thắng, chúng tôi bắt đầu đi dạo quanh một vòng. Đúng
như những lời kể lại, ở đây có rất nhiều người Trung Quốc, họ có mặt ở
khắp nơi, đàn ông có, đàn bà cũng có, họ qua lại, chuyện trò rôm rả.
Những quán ăn, nhà hàng, từ cách phục vụ cho đến bảng hiệu toàn bằng
tiếng Hoa. Tại trụ sở Ban quản lý Tổ hợp Bauxite - Nhôm Lâm Đồng (TKV),
những đoàn xe chở chuyên gia Trung Quốc ra vào tấp nập, có bảo vệ canh
gác nghiêm ngặt.
Người dân nơi đây tuy chưa
hiểu rõ về tác hại của Bauxite, nhưng trước mắt, họ tỏ ra rất khó chịu
và bực tức về cuộc "đổ bộ" của những ...."thằng Tàu" quái đản. Thỉnh
thoảng chúng tôi được nghe kể những câu chuyện dở khóc, dở cười xung
quanh thói keo kiệt của những anh Tàu ba phải. Cuộc sống đang bình yên
bỗng bị xáo trộn, bởi bao nhiêu rắc rối, phiền hà của các dự án với "đội
ngũ quân Tàu xâm nhập". Mới chân ướt chân ráo qua VN, vậy mà trên địa
bàn huyện Bảo Lâm đã xảy ra khá nhiều vụ xô xát, quậy phá của các nhóm
công nhân TQ với người dân địa phương. Tình hình an ninh ngày càng trở
nên phức tạp, công an có đến giải quyết cũng chỉ giỏi đe nẹt dân mình,
còn với người TQ thì họ chỉ làm qua loa cho có lệ rồi về. Đó là , chưa
kể những vụ "cuộc tình dị chủng" làm một số cô gái Việt mang bầu, đẻ
con...
Theo lời chỉ dẫn, chúng
tôi ghé vào thăm một cụ già được coi là "thổ địa" ở đây, vì cụ đã sống ở
mảnh đất này gần 50 năm. Trong căn bếp xiêu vẹo, ngọn lửa cháy leo lét,
cụ hướng cái nhìn xa xăm về những cánh rừng thông thưa thớt và thở dài :
"Mới có một năm mà đổi thay nhanh quá, chẳng còn nhận ra Tân Rai nữa.
Rừng bị chặt phá, suối cũng bị ô nhiễm. Thanh niên trai tráng không có
việc làm, bỏ đi hết cả, những đứa ở lại thì buồn chán sinh ra lắm tệ nạn.
Bây giờ lại thêm thằng Tàu kéo vào, mang văn hóa của nó đến cắm rễ, còn
văn hóa của người dân tộc mình ngày càng mất dần".
Cơn ho sù sụ kéo dài, đôi
mắt nhăn nheo của cụ đượm buồn. Không gian căn bếp trở nên im ắng, lặng
lẽ. "Cô cậu ở Thành phố có điều kiện, chắc biết rõ hơn tôi. Cái bô-xit
này tai hại lắm, nó giết đất, giết người từ từ. Nó giết cả thế hệ con
cháu mình. Tôi già rồi, nhưng lo lắm. Lo nhất là thằng Tàu nó đổ người
vào đất Tân Rai này làm loạn, mà sắp loạn thật rồi, nó vào đông quá,
không ai quản lý được..."
Ông cụ lo buồn cũng phải.
Mảnh đất Bảo Lâm với mật độ dân số chỉ vào khoảng 60 người/km2, bỗng
chốc phải hứng chịu cuộc xâm nhập của hàng ngàn người từ phương Bắc kéo
đến. Những cư dân mới đến có chủ đích không tốt lành, với ăn hóa, ngôn
ngữ và cách sống hoàn toàn khác hẳn cũng dễ nảy sinh nhiều bất ổn. Một
sự xáo trộn quá lớn trên mảnh đất cao nguyên vốn bình yên dễ khiến con
người ta lo âu.
Hình như lâu lắm mới được
giải bày tâm sự, ông cụ nói chuyện với chúng tôi đến tận chiều tối. Ở
đây, những người có suy nghĩ được như cụ quả là đáng quý. Đa phần người
dân vẫn chưa hiểu hết tác hại của Bauxite, đặc biệt mưu đồ Hán hóa Tây
Nguyên ẩn nấp dưới chiêu bài hợp tác kinh tế. Sự thiếu thông tin của
người dân, cộng với sự thờ ơ, vô trách nhiệm về mặt quản lý của chính
quyền sẽ là nguyên nhân dẫn đến một thảm họa khôn lường trong tương lai.
Các cô gái địa phương bây
giờ cũng bắt đầu đi học tiếng Hoa, lớp học mới mở lúc nào cũng đông
nghẹt học viên. Xa xa trong các bản làng, công nhân TQ đêm đêm đạp xe ra
vào "tán gái". Những quán đặc sản thịt rừng mọc lên như nấm, bên ngoài,
hàng dài xe biển số xanh của quan chức trên tỉnh về. Trong quán, Tàu -
Ta lẫn lộn, chén chú chén anh no say, lè nhè những âm thanh nửa Hoa nửa
Việt. Các ông cán bộ địa phương bình thường dốt chữ, một câu chào bằng
tiếng K'Ho học mãi không nhớ được, bây giờ cũng bập bẹ vài câu "Hảo Lớ"
để ra oai với "bạn Tàu" khi ăn nhậu. Cách xa những nơi náo nhiệt ấy, lác
đác những tốp người dân tộc lầm lũi đi về trong bóng tối cao nguyên ...
Sáng hôm sau, cụ già "thổ
địa" cho chúng tôi mượn xe, chiếc xe nặng và to kềnh càng, không biết
gọi là xe gì, nhưng có lẽ nó có từ thời Mẫu quốc Liên Xô viện trợ. Anh
bạn phải mất nửa tiếng đồng hồ để nhờ ông cụ hướng dẫn, thấy sự lúng
túng của chúng tôi, ông phá lên cười khoái chí "Khà khà, xe này thồ hàng
thì chiến lắm đấy". Đúng là chiếc xe này thích hợp với việc chở hàng hơn
là chở người.
Cô bạn mượn đâu bộ quần áo mang đến, kèm theo nụ cười tinh quái : "Mặc
vào đi, cho giống người ở đây xin vào làm công nhân". Bộ quần áo dính
đầy đất đỏ, mặc vào trông lem luốc và khá vô duyên so với phong cách PV
CLBNBTD mà tôi luôn tự hào. Trông thấy tôi, ông lão thích thú vỗ vai đồm
độp : "Đúng rồi, cho giống người địa phương. Trong đấy, bảo vệ thấy
người lạ nó không cho vào đâu. Cô bé này giỏi lắm". Nhìn bộ dạng của tôi,
cô nàng cười khúc khích, còn bọn bạn thì lén lút chụp hình một cách
khoái chí. Chuyến đi Tây Nguyên lần này, tôi được đi chung với nhóm bạn
có cái tên khá lạ là "Ngủ gật", họ đều là những người còn trẻ, rất năng
động và cũng rất ...quái.
Chiếc xe cà khổ lăn bánh một cách cà giựt chở theo một đám người ngồi
chen chúc. Tiếng xe gầm rú, tiếng cô bạn la hét thất thanh, gã lái xe
nghiệp dư suýt
lao xuống ruộng mấy lần. Công trường nhà máy Bauxite đang xây
dựng cách trung tâm chợ 5km, chúng tôi vừa đi vừa né cảnh sát giao thông.
Gần đến nơi, hai người bạn xuống xe tự đi tìm hiểu, còn tôi và anh bạn
cứ thế phóng thẳng vào. Có lẽ do bộ dạng giống người điạ phương, nên
chúng tôi dễ dàng vượt qua nhiều chốt bảo vệ.
Khu vực công trường bao
quanh bởi những cánh rừng thông đang bị chặt phá, gần đó có một đầm
nước. Theo
quy hoạch, vùng đầm nước này sẽ được cải tạo thành hồ chứa bùn
đỏ. Không cần phải có con mắt chuyên môn, có thể dễ dàng nhận thấy vùng
đầm nước này quá nhỏ bé để có thể chứa hết được khối lượng bùn đỏ khổng
lồ sắp sửa thải ra .
Vào đến nơi, chúng tôi bắt gặp ngay một không khí lao động hối hả, nhộn
nhịp. Một vùng đất phẳng lì ước chừng 50 ha đang được đào xới và xây
cất, đất đỏ quạch lầy lội, khắp nơi ngổn ngang sắt thép, máy móc. Hầu
hết các khu vực đang xây dựng được rào chắn bởi hàng dài lưới B40, bên
cạnh là những dòng chữ Trung Quốc khá hoành tráng. Bên trong hàng rào,
người lẫn máy móc đang làm việc hết công suất. Nhìn chung thì kỹ thuật
xây dựng còn khá thô sơ, các loại máy móc cũng không có gì đặc biệt, sức
người vẫn là chính, còn máy móc và vật liệu xây dựng như sắt, thép,
xi-măng... đều mang từ Trung Quốc qua.

Ấn tượng nhất là việc có quá nhiều người Trung Quốc ở công trường này.
Hầu như chỗ nào cũng thấy. Có cảm giác không hề có sự xuất hiện của
người Việt. Công nhân Trung Quốc tràn ngập khắp công trường. Họ mang cả
vợ con sang, họ sống trong các dãy nhà tập thể mọc lên san sát.
Phần lớn những công nhân này chỉ là lao động tay chân, không có trình
độ. Nhìn cách làm việc thì thấy họ đều tỏ ra lười biếng, sức làm yếu và
cũng hay đùa giỡn. Đứng trông coi là những viên quản đốc trông khá dữ
dằn, cách đi đứng và tác phong giống một chỉ huy quân đội hơn. Chúng tôi
hầu như không thể dừng lại để hỏi thăm, vì đến chỗ nào cũng gặp người
Trung Quốc. Quả thật, cả một công trường rộng đến 50 ha trên đất Việt,
kiếm ra một người Việt khó quá !
Đang phân vân tìm cách
tiếp cận, bỗng cô bạn đang ở phía ngoài điện thoại vào :
- "Sao ? Anh em bước chân vô "Tô giới Tàu" thấy thế nào ?".
- "Ừ, công nhân Trung Quốc đông quá, tràn ngập khắp nơi".
Cô bạn nói tiếp :
-"Mình vừa bắt chuyện với một cán bộ ở đây, anh ta cho biết phía nhà
thầu Chalco nói có 300 công nhân Tàu, nhưng khi chính quyền tiến hành
điều tra thì phát hiện có đến 500 ..."
Tôi vội cắt ngang "Làm gì có chuyện 500, hơn nhiều"
- "Ừ, mấy người bán hàng cũng nói vậy, nghe nói cả ngàn đấy...".
Hóa ra cái mà chính quyền
gọi là "cuộc điều tra phát hiện" là như thế này, chỉ nhìn sơ qua cũng
thấy con số công nhân TQ không thể dừng lại ở vài trăm người được. Tính
một cách đơn giản, mỗi khu vực xây dựng có ít nhất trên 100 công nhân,
cả công trường có gần 20 khu vực như vậy, suy ra con số công nhân TQ lên
đến phải hàng ngàn người. Sự vô trách nhiệm về mặt quản lý của chính
quyền địa phương là quá rõ ràng !
Chúng tôi cứ lòng vòng cả
buổi mà không biết hỏi han ai, chẳng biết đi đường nào, các bảng hướng
dẫn không có một chữ Việt, toàn bằng tiếng Hoa. Chúng tôi cảm thấy thật
lạc lõng, giống như bước chân vào một mảnh đất lạ lẫm, với những con
người xa lạ. Đang tính quay trở ra thì bất chợt tôi nghe có tiếng gọi
vang lên :
- "Đi xin việc hả em trai ?"
Tiếng gọi nghe thân quen khiến tôi có cảm giác giống như đang ở một nơi
nào đó xa lạ, bỗng gặp một người đồng hương. Trước mắt chúng tôi là một
anh công nhân người Việt Nam mồ hôi nhễ nhại, chắc anh ta cũng chẳng
hiểu tại sao khi gặp anh chúng tôi vui mừng như vậy, tôi buột miệng trả
lời : "Dạ..."
-"Ở đây nó không nhận người mình đâu ! Kiếm chỗ khác đi em trai"
-"Dạ không, em đến đây để tìm người quen" Tôi vừa nói, vừa tiến đến mời
anh ta điếu thuốc.
- À, mấy đứa kiếm ai ? Người mình ở đây chỉ có hai đội, khoảng gần 100
người, làm ngày nào ăn lương ngày đó
Theo lời kể của anh công
nhân nọ, anh ta được nhận vào làm vì khi ấy công nhân bên Trung Quốc
không qua kịp, nên phía nhà thầu buộc phải nhận một số ít lao động địa
phương vào trám chỗ. Đa phần đều không có hợp đồng lao động, tiền lương
thì chỉ bằng một nửa công nhân TQ, công việc chủ yếu là xây nhà và đào
đất. Cậu chuyện cởi mở hơn, chúng tôi bèn hỏi thăm về những công nhân
Trung Quốc
- Tụi nó qua đây muốn cưới vợ rồi ở lại đó mà. Bên đó nó ở vùng quê
nghèo, đều thất nghiệp, không nhà cửa, gái nào thèm cưới. Qua đây có
việc làm, lương cũng cao nữa. Nghe đâu quanh đây có mấy đứa sắp cưới vợ
rồi xin ở lại luôn.
Anh còn cho biết thêm,
công nhân Trung Quốc ở đây khoảng 1.500 người, trong đó có nhiều người
từng là lính giải ngũ, chưa kể hàng trăm chuyên gia thường xuyên ra vào.
Sắp tới sẽ có thêm một đợt công nhân nữa kéo sang với số lượng khá
đông...
Nghe đến đây bất giác tôi
cảm thấy bất nhẫn. Sự khó chịu trào dâng với những gì xảy ra trước mặt,
đúng là không thể hiểu được việc họ khai thác bauxite sẽ mang đến lợi
ích cho ai. Tôi miên man nghĩ đến một viễn cảnh đáng sợ, đó là khi mảnh
đất cao nguyên đang bắt đầu bị người Trung Quốc cắm rễ mang theo thứ văn
hóa ô hợp, việc khai thác
Bauxite sẽ làm đất canh tác ngày càng thu hẹp, khi đất đai trở
nên khô cằn, nguồn nước ô nhiễm... Phải chăng trong tương lai, Tây
Nguyên phải chứng kiến những đứa con rứt ruột bỏ đi "tị nạn môi trường",
hay Tây Nguyên sẽ bị giày xéo bởi một cuộc đại di dân ồ ạt từ Bắc Phương
?
Mâu thuẫn về lợi ích giữa người dân địa phương và người Trung Quốc chưa
thực sự bùng phát , nhưng khả năng tiềm ẩn một cuộc xung đột lớn có thể
xảy ra nếu tình trạng di dân ào ạt này tiếp diễn. Ấy là khi dân địa
phương hiểu ra rằng việc khai thác Bauxite sẽ chẳng mang lại lợi ích gì,
trái lại còn làm cuộc sống hỗn tạp, đất canh tác thì mất dần. Kinh
nghiệm ở nhiều nước cho thấy, khai thác Bauxite chỉ làm kiệt quệ đất
đai, ô nhiễm môi sinh, gia tăng đói nghèo, kéo theo sự lầm than của cư
dân địa phương mà thôi. Thêm vào đó, phải chứng kiến những người TQ khai
thác tài nguyên trên mảnh đất của mình, trong khi bản thân bị mất công
ăn việc làm, liệu họ có dễ dàng chấp nhận ?
Chia tay anh công nhân nọ,
chúng tôi quay trở ra, lòng nặng trĩu. Vừa ra khỏi công trường đã gặp cô
bạn đang đứng chờ, miệng cười tươi như hoa. Cả đám lại chen chúc nhau
trên chiếc xe cà khổ. Chiếc xe lăn bánh qua nhà máy Bauxite Nhôm Lâm
Đồng, qua những con đường đất đỏ lở lói, đến dòng suối đang ô nhiễm nặng...
Thỉnh thoảng lại bắt gặp những nhóm người đang cặm cụi đo đạc, tính toán.
Nghe nói người ta sẽ tiến hành san rừng, bạt núi để làm một tuyến đường
tắt chuyên chở Bauxite đến Đắc Nông
Chung quanh khu vực công
trường còn rất nhiều nhà dân sinh sống, những ngôi nhà nhỏ bé ẩn hiện
trong mảng không gian xanh thơ mộng của những vườn chè, vườn chuối...
Trong những xóm nhỏ nghèo nàn, cuộc sống trôi qua yên bình, người dân
vẫn cần cù lao động, tiếng trẻ em nô đùa dưới rặng cây. Xa xa, những cô
gái dân tộc với làn da ngăm đen mỉm cười e ấp khi chúng tôi vẫy tay chào...
-
Đất và người Tây Nguyên
vốn dĩ bao dung, hiền hòa nhưng cũng dễ bị tổn thương. Một sự xáo trộn
quá lớn sẽ là một sự hủy hoại khôn lường.
- Tây Nguyên luôn kiêu hãnh, linh thiêng và đầy tự trọng. Sự tàn phá môi
sinh và văn hóa cao nguyên này sẽ là một di họa khủng khiếp đến nhiều
thế hệ.
- Đừng để ngọai bang dùng lưỡi dao Bauxite chém ngang lưng Tây Nguyên,
bởi bauxite chính là lưỡi dao độc.
- Đừng để vết thương Tây Nguyên thêm rỉ máu, bởi vết thương nhiễm độc
không bao giờ lành lặn.
Vâng, dân Việt chúng ta không cho phép điều đó xảy ra, bằng tất cả lương
tâm và trách nhiệm !
Nhóm PV CLBNBTD
tường trình từ Tân Rai
Source:http://clbnbtd.blogspot.com/2009/04/bauxite-tan-rai-gioi-tau-tren-cao.html
-- "If you leave us, I know one day you will be back. SVWI is something
UNFORGETTABLE" - SVWI. You received this message because you are subscribed
to the Google Groups "SVWI - The
Sydney Vietnamese Workers' Interagency" group.To post to this group,
send email to
svwi@googlegroups.comTo unsubscribe from
this group, send email to
svwi-unsubscribe@googlegroups.com