Rợp trời, một màu vàng chói chang, lộng lẫy giữa những lá cờ muôn
sắc của các nước khác!
Tâm sự bạn trẻ CGVN đự đại hội Giới Trẻ
Thế Giới 2008 tại Sydney
Từ những tâm tình hiệp thông :nhân Đại Hội Thanh Niên
7/2008 tại Sydney .
Thành phần được CSVN “gài” vào Đại Hội Thanh Niên Thế
Giới Sydney, từ 15 đến 20/7/2008, họ là những ai, họ được chỉ thị phải
làm gì và họ đã làm gì trong suốt tuần Đại Hội này, ít ai được rõ.
Lý do là vì họ không ra mặt, và dường như họ… chẳng làm
gì hết.
Nói cách khác, chắc họ thấy rõ không nên ra tay làm gì
cả vì nó sẽ… lố bịch lắm, nó sẽ… phơi bày cái ác giữa bầu không khí nhân
ái, thánh thiện của suốt tuần lễ Đại Hội.
Theo tuần tự thời gian, một số bạn trẻ từ trong nước đã
tâm tình như sau:
Ngày 13/7, Chủ Nhật, ngày đầu tiên chúng em đặt chân đến
Sydney , chúng em được sắp xếp ở chung với các nhóm trẻ Việt Nam từ các
nơi đến. Chúng em20hỏi các bạn: À, bạn này từ Mỹ thì mang cờ Mỹ, nhóm
kia ở Canada đến thì cầm cờ Canada, còn tụi em từ Việt Nam thì cầm cờ
Việt Nam chứ ạ? Bọn em có mang theo cờ trong cặp này.
Các bạn nhìn chúng em rồi bảo: Bạn ra hỏi Ban Tổ Chức đi
nhé. Ban Tổ Chức thì bảo chúng em: Các em cứ cất trong cặp đi, đừng mang
ra, ở hải ngoại không dùng cờ này đâu, vài ngày nữa rồi tính.
Thế là chúng em cất trong cặp.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba, và các ngày kế tiếp, chúng em
sinh hoạt chung với nhau trong hội trường Whitlam Centre, tất cả các bạn
đến từ mọi nơi, có khi chung cả khối 3 ngàn người Việt Nam, có khi chia
ra từng nhóm nhỏ. Rất vui, rất cởi mở. Các bạn ở Úc đón tiếp chúng em
rất niềm nở, hỏi han đủ chuyện. Từ chuyện học hành đến chuyện vi c làm
và sinh hoạt trong gia đình, trong các giáo xứ chúng em ở Hà Nội, Bùi
Chu, Hà Tĩnh, Huế, Đà Lạt, Kontum, Cần Thơ, Vĩnh Long, Cà Mau, Sàigòn,
v.v… và cả những sinh hoạt ngoài xã hội. Lạ quá, các bạn hải ngoại đi từ
ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác qua những câu chuyện chúng em kể.
Các bạn ấy không biết (và không chấp nhận) rằng ở Việt Nam , làm gì cũng phải hối lộ. Ở Úc, hối
lộ là mất việc làm! Đối với bọn em, ở trong nước quen rồi, không hối lộ
làm sao mà sống? Này nhé, bằng cấp đại học hay tiến sĩ hay tốt nghiệp
phổ thông, cứ chi tiền ra là có ngay.
Chạy xe ngoài đường, có lỡ phạm luật thì cứ nhét tiền
cho công an là xong, chứ mà để họ ghi phạt thì rắc rối to! Ở Úc thì đừng
hòng hối lộ người ghi phạt, đã bị phạt nặng hơn, còn bị trừ điểm! À hay
quá, ở cái xứ có luật lệ thích nhỉ!
Còn nữa, ở Úc, chuyện COCC (xê ô xê xê/ con ông cháu
cha) là không có đâu. Bạn này học giỏi, bạn kia khôn lanh, được chọn
trong những kỳ tuyển chọn nhân viên là sẽ được việc. Không phải như ở
Việt Nam, con cán bộ là có việc ngon, còn bọn em thì mãi mãi chỉ có
những việc làm … đói meo. Con bạn học cùng với em, bố nó là cán bộ “khung” nghĩa là cán bộ “gộc”, thành
ra nó là “dân nhà nòi” rồi.
Hiện nó đang du học ở Mỹ, khi về nó sẽ đương nhiên là
trưởng phòng, rồi từ từ, mai kia mốt nọ, nó sẽ làm đến…Thứ Trưởng như bố
nó đấy! Bọn em chẳng tin là con cháu cán bộ du học về rồi sẽ thay đổi
Việt Nam tốt hơn đâu.
Ngược lại, một bạn trẻ sanh ra ở Úc kể cho chúng em rằng
gia đình bạn toàn là đàn ông, chỉ có một “đứa” con gái, đó là… mẹ của
bạn. Ối giời ơi! bạn phải nói là “nhà bạn chỉ có một người đàn bà, đó là
mẹ bạn, tiếng Việt mình phong phú lắm!”.
Chúng em được học hỏi giáo lý rất nhiều về Đức Chúa
Thánh Thần, vì chủ đề của Đại hội là: “Hãy lãnh nhận Sức Mạnh từ Chúa
Thánh Thần, và hãy trở nên nhân chứng của Ngài.”
Vâng, chúng em tin rằng trong mấy ngày này, Đức Chúa
Thánh Thần đang thổi hơi, đang ban sức mạnh và soi sáng chúng em qua
những trao đổi với các bạn trẻ, với các cô các chú ở Úc và từ các nơi.
Chúng em nhận ra được đâu là gian tà, đâu là chân lý. Sự ác cạnh sự
lành, những dối trá cạnh những hành xử đầy nhân bản, yêu thương. Các bài
hướng dẫn đến từ các Đức Giám Mục, các linh mục và cả từ các bạn trẻ lên
chia sẻ kinh nghiệm thực tế đã đánh động chúng em. Rồi đến các buổi văn
nghệ.
Chúng em hòa đồng và hiệp thông trong yêu thương. Chúng
em cùng hòa vang trong các bài hát chung, nhất là bài của linh mục Chu
Văn Chi tại Sydney: “Gần nhau trao cho nhau yêu thương tình loài người,
gần nhau trao cho nhau tin yêu đừng gian dối, gần nhau trao cho nhau ánh
mắt nhân loại này, tình thương trao cho nhau xây đắp trong tình người.
Cho dù rừng thay lá xanh đi, cho dù biển cạn nước bao la, ta vẫn yêu
thương nhau mãi mãi!”
Rồi đến ngày đón Đức Giáo Hoàng, Thứ Năm 17/7. Trước khi
tất cả được xe bus chở đến Barangaroo Park trên City, thì một anh trong
Ban Tổ Chức hỏi thăm bọn em thấy thế nào trong mấy ngày qua, còn định
mang cờ đỏ đi không. Câu trả lời là : “Anh ơi, chúng em không đưa cờ đỏ
ra đâu, vì nó sẽ kỳ lắm, nó sẽ lạc lõng trong cái không khí vui tươi,
hiệp thông và thánh thiện này. Nhưng mà anh ơi, bọn em tâm sự với anh thật lòng thế này, bọn em mong
anh hiểu cho, anh đừng chụp hình bọn em mà có “dính” cờ vàng nhé, vì bọn
em được chọn qua đây rồi thì về cũng phải báo cáo cho tập thể chứ đâu
phải không, nên anh hiểu cho bọn em nhé.”
Trong thâm tâm chúng em đã hiểu rằng, cờ vàng là cờ của
Việt Nam, đã được dùng từ lâu lắm, trước khi bọn em ra đời, và cả trước
khi ba má bọn em ra đời nữa. Còn cờ đỏ là cờ của một đảng phái đem ra
làm cờ cho cả nước. Ở Úc này, cờ đảng phái không bao giờ được áp đặt cho
cả dân tộc Úc. Nếu xẩy ra đìều này thì ngay cái đảng phái đó bị tẩy chay
ngay, nhất là khi đảng phái đó làm cho dân nghèo hơn, đói hơn, bị đối xử
bất công hơn và còn để cho mất đất mất biển nữa. Nhưng mà ở Việt Nam,
quyền hành ở trong tay “người ta” thì bọn em làm gì được? Thôi thì cứ
phải thủ cho an toàn.
Ra đến City, trong ngày Khai Mạc Đại Hội, chúng em chứng
kiến đoàn rước cờ các nước. Đẹp quá! Một bạn trẻ Việt Nam trong Đại Hội
đã cầm lá cờ vàng đại diện cho Việt Nam . Tất cả mọi người Vi t Nam tham
dự đều hoan hô, vỗ tay la hét ầm ĩ. Hễ đứng cạnh một người Việt Nam là
thấy reo hò như muốn bể lồng ngực. Chúng em cũng chia sẻ niềm vui này.
Trong thâm tâm, chúng em, là những người đang sống cảnh bất công, kềm
kẹp tại Việt Nam, tiếng gào thét trong lòng chúng em cho một Việt Nam
công bằng, nhân ái còn phải lớn hơn các bạn ở Úc.
Trước khi qua Úc, chúng em lo lắm, cứ nghĩ là người Việt
ở Úc và các nước… dữ dằn lắm! Vì sẽ xem chúng em như là…. Việt cộng
con!!! Nhưng mà, sau mấy ngày gần gũi, chúng em thấy rõ lòng nhân ái của
các bạn và của các cô các chú chăm sóc cho chúng em. Chúng em đâu có bà
con họ hàng gì với các cô các chú trong các giáo xứ tại Úc mà được các
cô các chú cho ăn, ngủ, cC3n đưa đi đón về suốt cả tuần, còn nấu phở,
bún riêu cho chúng em. Trong chỗ Đại Hội, hôm nào mà Ban Tổ Chức Úc lo
phần ẩm thực, thì chúng em khổ tâm lắm vì không nuốt được thịt trừu, nó
hôi quá!!! Đi bộ hằng 5-7 cây số, mệt nhừ tử. Về đến phái đoàn Việt Nam
chúng em được ăn cháo gà. Có bữa đứa nào về trễ quá thì chỉ còn mì gói,
nhưng sao nó ngon lạ lùng trong cái không khí lạnh căm của mùa đông
Sydney .
Rồi đến sáng ngày Chủ Nhật 20/7, lễ Bế Mạc Đại Hội.
Trước đó, chúng em nhận được lệnh của trong nước là phải giương 400
lá cờ đỏ , để át cờ vàng đã xuất hiện quá nhiều trong ngày Khai Mạc
Đại Hội.
Tuy nhiên, chúng em đã bảo nhau không thực hiện lệnh
này. Và quyết định liều lĩnh này của chúng em đã tỏ ra sáng suốt, bởi
vì, chao ôi, nhìn đâu cũng thấy cờ vàng, nhất là khi phái đoàn người
Việt, có đến 5,000 người tiến vào trong khu chính thức cử hành lễ tại
Randwick Race Course.
Rợp trời, một màu vàng chói chang, lộng lẫy giữa những
lá cờ muôn sắc của các nước khác! Đẹp quá, và ý nghĩa quá! Lúc đó, có
chụp hình góc cạnh nào cũng “dính” cờ vàng, nhưng chúng em không sợ nữa.
Tới đâu hay đó, khi về chúng em có bị làm khó dễ thì chúng em sẽ trả lời
là: Không có cách nào chụp hình mà không có cờ vàng, vì ở đâu cũng có,
chụp từ trái, từ phải, từ đằng trước, đằng sau, chụp gần sân khấu cử
hành lễ hay chụp xa sân khấu cũng có cờ vàng, không tránh được.
Ấy thế mà bọn chúng em cũng có vài đứa bị một phóng
viên Báo Thanh Niên kéo ra một chỗ, trong góc kẹt, để giăng vài lá cờ đỏ
và chụp hình lén lút để phóng viên này “tường trình” về Đại Hội. Bọn em
chẳng lạ gì cái kiểu tường trình dối trá này.
Nhưng bọn em sẽ là nhân chứng của sự thật!
Đi một đàng học một sàng khôn. Qua Đại Hội Thanh Niên
Sydney 2008, chúng em học được không biết bao nhiêu là sàng khôn! Rất
nhiều điều chúng em đã hiểu ra. Cho đến lúc bước lên máy bay về Việt
Nam, chúng em vẫn còn như đang sống trong mơ. Thực tế ra sao khi chúng
em trở lại cuộc sống bình thường? Sẽ bị hạch hỏi? Sẽ phải làm báo cáo?
Sẽ phải tường trình theo chỉ thị? Và còn gì nữa? Sẽ bị theo dõi trong
sinh hoạt hằng ngày và trên các trao đổi vi tính với các bạn trẻ mà bọn
em vừa được sống chung những ngày vui tươi, thân ái và đầy ý nghĩa?
Chúng em tin tưởng là Đức Chúa Thánh Thần đang sống
trong chúng em, đang ban sức mạnh cho chúng em, sẽ giúp chúng em làm
chứng nhân.
Chúa Thánh Thần sẽ tác động cho người trẻ Việt Nam trong
cũng như ngoài nước tiếp tục hiệp thông để cùng xây dựng một Việt Nam
nhân ái, công bằng, dân chủ, tự do.
Sau Thánh lễ Bế Mạc, Đức Giáo Hoàng tuyên bố chính thức:
“Chúng ta sẽ gặp lại nhau tại Đại Hội Thanh
Niên Thế Giới lần tới tại Madrid vào năm 2011” .
Các bạn trẻ Tây Ban Nha nhẩy cỡn, vỗ tay, reo hò bằng
tiếng Tây Ban Nha, la hét theo nhịp điệu: “Viva/ Papa”, “Benedicto/ we can’t live without you”
Mai Ly