Hằng ngày, sau mỗi lần vào hương khói, chăm nom điện thờ, cụ Ái
thường đến ngồi dưới tán me cổ thụ, trầm ngâm hồi tưởng bao thăng
trầm của thời cuộc mà cây me lão này là một chứng nhân đặc biệt. Cụ
Mạc Ái kể rằng ngay từ bé, ông và hàng trăm bè bạn cùng lứa trong
làng đến đây học võ, vui đùa tập luyện dưới tán me già.
“Cây me ngày ấy cũng to lớn như bây giờ, quanh năm sum sê cành lá,
tán che rợp cả một góc vườn, mùa trái lúc nào cũng dày đặc. Không ai
bảo ai, từ người lớn đến con trẻ không bao giờ bẻ phá cành lá cây
me. Ai có việc gì cần nguyện cầu, họ đến cây me khấn. Ai có chuyện
buồn cũng đến ngồi dưới cây me, cứ lặng yên ngồi hàng giờ tự nhiên
thấy lòng thanh thản, vơi bớt nỗi buồn lo”- cụ Ái kể.
Theo ông Trần Xuân Cảnh - phó giám đốc Bảo tàng Quang Trung, người
có nhiều công trình nghiên cứu về những chứng tích của nhà Tây Sơn,
sau khi rời quê vợ ở làng Phú Lạc, ông Hồ Phi Phúc cùng vợ đến định
cư ở làng Kiên Mỹ, bên dòng sông Côn thơ mộng. Ngày ấy, Phú Lạc và
Kiên Mỹ thuộc ấp Kiên Thành, huyện Tuy Viễn, phủ Quy Nhơn, về sau
đều thuộc xã Bình Thành, huyện Tây Sơn. Ông Hồ Phi Phúc dựng một
ngôi nhà khang trang, đồng thời trồng cây me bên trái và đào một
giếng nước bên phải ngôi nhà, phía trước là cánh đồng trù phú, màu
mỡ xanh ngắt trải dọc sông Côn. Đây cũng là nơi ba anh em Nguyễn
Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ lần lượt chào đời.
Đến giờ người dân trong vùng vẫn còn lưu truyền những câu chuyện về
tuổi thơ của ba anh em Tây Sơn gắn bó với cây me trong vườn nhà. Đó
là nơi hằng ngày ba anh em học võ, luyện công và sau khi khởi
nghiệp, dưới tán me này, Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ đã chủ trì bao
cuộc luận bàn đại sự cùng văn thần võ tướng về thời cuộc, đất nước,
về phạt Bắc chinh Nam. Sự nghiệp vẻ vang của nhà Tây Sơn đã gắn bó
với cây me, giếng nước trong vườn nhà ngay từ buổi khởi đầu và kéo
dài suốt một thời kỳ lịch sử lẫy lừng.
Về sau này, khi nhà Nguyễn thi hành chính sách báo thù, ngôi nhà từ
đường do cụ Hồ Phi Phúc tạo dựng trước đây bị san phẳng. Thế nhưng
cây me già vẫn uy nghi đứng đó bên cạnh giếng nước trong vắt, mát
lành đến ngày nay, không ai giải thích được vì sao những chứng tích
này không bị tàn phá ngoài những tương truyền dân gian đầy tôn kính.
Một lần nữa, để tỏ lòng biết ơn, người dân Tuy Viễn đóng góp tiền
của, công sức xây dựng lại ngôi nhà anh em Tây Sơn ngay trên nền đất
cũ, làm nơi thờ tự ông bà Hồ Phi Phúc, song ngôi từ đường này cũng
bị nhà Nguyễn tiếp tục cho phá hủy. Không thoái chí, người dân trong
vùng về sau dựng một ngôi đình ngay trên nền nhà cũ, cạnh cây me,
gọi là đình Kiên Mỹ, bí mật thờ “ba ngài Tây Sơn”. Để che mắt vua
quan nhà Nguyễn, bề ngoài đình Kiên Mỹ thờ thành hoàng, có xin sắc
nhà Nguyễn dù thực chất thờ Tây Sơn tam kiệt.
Cụ Trần Cự - nay đã 91 tuổi, người có gần 40 năm làm chánh bái khu
điện thờ Tây Sơn - kể: “Rằm tháng 11 âm lịch hằng năm, dân làng Kiên
Mỹ tổ chức cúng giỗ “ba ngài Tây Sơn” nhưng thường chỉ dâng hương,
hoa và chỉ “mật cáo” chứ không có văn tế. Lời “mật cáo” này được bí
mật truyền khẩu từ đời người phụng tế này đến người phụng tế khác”.
Cụ Trần Cự cho biết thêm năm 1947 đình Kiên Mỹ bị phá để tiêu khổ
kháng chiến và dân làng lập một miếu nhỏ ngay dưới gốc me già tiếp
tục thờ cúng ba ngài Tây Sơn. Đến năm 1960, người dân trong vùng xây
dựng lại ngôi miếu khang trang hơn, lấy tên là Điện Tây Sơn cũng
ngay bên tán me già.
“Thật ra, ngay sau khi nhà Tây Sơn suy vong, tượng đài người anh
hùng áo vải cờ đào đã được tạc ngay trong lòng dân. Ba bức tượng thờ
hoàng đế Quang Trung cùng hai danh tướng Ngô Thì Nhậm và Ngô Văn Sở
tại chùa Bộc, Hà Nội được các nhà nghiên cứu phát hiện năm 1962, mặc
dù các bức tượng này đã được chế tác từ năm 1846. Bảo tàng Quang
Trung đã phục chế các bức tượng này.
Nhìn vào cụm tượng, trong buổi thiết triều, vua thì vén áo bào lên,
một chân mang hài, một chân để lộ ra ngoài; hai danh tướng ngồi với
tư thế thoải mái, tự nhiên, người gác chân lên ghế, người ngồi xếp
bằng, đó là hình ảnh của vị hoàng đế xuất thân từ nông dân, bình dị
mà lẫm liệt” - ông Trần Xuân Cảnh nói.
 |
| Du khách dừng lại
bên giếng cổ, uống nước, rửa mặt trước khi vào dâng hương
trong điện thờ - Ảnh: Trường Đăng |
Bóng thiêng che chở
Cụ Mạc Ái kể: “Trong kháng chiến chống Pháp, cây me là nơi
thờ tự chính ba ngài Tây Sơn. Hồi ấy, giặc Pháp bắn phá dữ
lắm nhưng đặc biệt riêng vùng Kiên Mỹ không hề bị gì, người
dân trong vùng tin rằng đó là nhờ cây me che chở dân lành.
Ngày ấy, phía trước cây me có một con đường làng rộng, hằng
ngày nhiều người qua lại. Mỗi khi đi qua cây me ai cũng kính
cẩn cúi đầu.
Dù đang thời kỳ chiến tranh nhưng vào ngày giỗ các ngài Tây
Sơn hay những ngày trọng lễ, bà con vùng Kiên Mỹ đều tổ chức
cúng tế linh đình dưới tán me. Những người tham gia tế lễ,
khách thập phương và bà con quanh vùng đến chiêm bái đều
phải tắm rửa sạch sẽ tinh tươm. Đặc biệt khi đến khấn nguyện
dưới gốc me phải ăn mặc chỉnh tề, cung kính như một nơi tôn
nghiêm trường tồn còn lại trong khu vườn nhà Tây Sơn tam
kiệt thuở nào”.
Nhiều bô lão ở Kiên Mỹ kể rằng ngày trước, ngay cả các quan
Pháp, các chức sắc người Việt thân Pháp cũng tỏ ra rất tôn
kính cây me già vì biết rằng đó là nơi thờ tự Tây Sơn tam
kiệt. Cụ Lâm Đắc Tiễu (79 tuổi, phó ban nghi lễ điện Tây
Sơn) kể: “Mỗi khi đi càn, lính Pháp không dám lại gần cây
me. Các quan người Pháp, người Việt mỗi khi đi qua đoạn
đường trước mặt cây me đều phải xuống xe, xuống ngựa, đi bộ
qua”. Nhờ đó dù đang thời kỳ chiến tranh, ngay trước con
đường, đối diện cây me, chợ Kiên Mỹ vẫn hoạt động nhộn nhịp
vào ban đêm mà không sợ giặc Pháp bắn phá.
Phải chăng nhờ vậy suốt hơn 200 năm qua, trong đó có một
quãng thời gian dài tưởng chừng bị lãng quên trong bối cảnh
chiến tranh tàn phá, cây me không hề có một dấu tích tổn
thương từ bàn tay con người. Cụ Mạc Ái kể: “Lúc tôi còn nhỏ,
mỗi lần họp dân làng, các cụ cao niên luôn căn dặn mọi người
phải có trách nhiệm bảo vệ cây me, giữ gìn giếng nước luôn
trong sạch bởi đó là hai di tích cực kỳ quý báu còn lại nơi
cội nguồn của phong trào nông dân áo vải cờ đào”.
Ông Trần Xuân Cảnh cho biết cây me cổ thụ này cao 24m, đường
kính thân 1,2m, tán rộng che phủ hơn 600m2. Từ
khi xây dựng Bảo tàng Quang Trung đến nay, mỗi năm một lần
nhân viên bảo tàng phun thuốc diệt trừ sinh vật gây hại để
bảo vệ thân cây chứ không mất nhiều công sức chăm sóc. Như
hàng trăm năm trôi qua, cây me vẫn sum sê cành lá, đến mùa
ra trái trĩu cành.
 |
| Hằng ngày
vào buổi chiều, huấn luyện viên Hồ Sỹ luyện võ cho
học trò dưới tán me xưa - Ảnh: Trường Đăng |
Từ năm 2005, Bảo tàng Quang Trung đã nhân giống me
từ cây me cổ thụ này. “Hằng ngày có rất nhiều du
khách đến từ mọi miền đất nước xin thỉnh những cây
me con nhân giống từ cây me cổ thụ về trồng như tin
vào sự linh thiêng, may mắn, như một nghĩa cử lưu
truyền, gìn giữ một giai đoạn rực rỡ của nhà Tây Sơn
tuy hữu hạn mà vĩnh hằng trong lòng dân Việt”- ông
Cảnh nói.
Ông Nguyễn Thành Nhân, du khách đến từ TP Châu Đốc
(An Giang), chia sẻ: “Mỗi lần đến thăm Bảo tàng
Quang Trung, ngồi dưới tán cây me cổ thụ, lòng như
lắng lại, thấy mình bình tâm hơn, thanh thản hơn và
được đắm mình trong mối giao cảm tâm linh giữa người
với cây và hồn thiêng sông núi, đất trời”.
Sau hơn 200 năm với bao biến cải thời cuộc và lịch
sử, giờ đây dưới tán me già trong vườn xưa của Tây
Sơn tam kiệt vẫn diễn ra những lớp tập võ buổi chiều,
những buổi luyện đao kiếm khi trăng sáng. Anh Hồ Sỹ
- huấn luyện viên võ cổ truyền, võ Tây Sơn, thành
viên đội nhạc võ của Bảo tàng Quang Trung - đang duy
trì một lớp dạy võ cho trẻ em làng Kiên Mỹ.
“Dọc sông Côn là miền đất võ và chính nơi này, trong
khu vườn này, dưới tán me này như là nơi hội tụ của
khí thiêng sông núi. Ngày ngày thầy trò cùng luyện
tập dưới tán me, dưới tượng hoàng đế. Tập xong, các
em được uống nước giếng xưa. Chúng tôi thật tự hào
bởi mình là con cháu trên quê hương nguồn cội của
người anh hùng áo vải” - anh Hồ Sỹ nói.
Song hành trường tồn cùng cây me, giếng nước cổ
trong khu vườn cũ của Tây Sơn tam kiệt cũng nhuốm
màu lịch sử theo thời gian. Ngày xưa, giếng được xây
bằng đá ong, về sau dân làng vét sâu thêm, xây thành
để làm giếng nước uống chung cho cả làng.
Quanh năm, dù thời tiết nắng hạn hay mưa bão, giếng
cổ lúc nào cũng trong vắt, mát ngọt như bao đời nay.
Đây là nơi du khách nán lại, tự tay mình xách một
gàu nước, uống một ngụm rồi rửa mặt, chỉnh trang
quần áo tươm tất trước khi vào dâng hương trong điện
thờ.